www.giatrisong.vn
Vẻ đẹp của những điều khác biệt

4 điểm khác biệt giữa người thượng đẳng và hạ đẳng

Dựa vào cách nói chuyện, năng lực và tâm tính của một người, người xưa thường phân ra làm ba loại cảnh giới làm người là thượng đẳng, trung đẳng và hạ đẳng. Sống trên đời, làm người thượng đẳng là cảnh giới cao nhất mọi người muốn hướng đến. Người xưa khuyên rằng, đừng để mình trở thành người hạ đẳng!

0 10

1. Đạo làm người

Người hạ đẳng, ở tầng thứ thấp, thường sống phức tạp, người thượng đẳng, ở cảnh giới cao, thường sống đơn giản.

Trong “Đạo Đức Kinh”, Lão Tử viết: “Ngũ sắc lệnh nhân mục manh; ngũ âm lệnh nhân nhĩ lung, ngũ vị lệnh nhân khẩu sảng; trì sính điền liệp, lệnh nhân tâm phát cuồng; nan đắc chi hóa, lệnh nhân hành phương”, tức là quá nhiều sắc sẽ làm cho người ta bị rối mắt, thanh âm quá nhiều sẽ làm cho tai bị điếc, không phân biệt được rõ âm thanh, hương vị quá nhiều sẽ làm cho lưỡi bị tê, mất cảm giác, rong ruổi săn bắn sẽ khiến lòng người phát cuồng, của cải khó được khiến người ta không từ thủ đoạn nào để đạt được mà bị tai họa. Cho nên, bậc thánh nhân lựa chọn cách sống đơn giản, duy trì cuộc sống cơ bản, không có quá nhiều ham muốn.

Người đơn giản nghĩ ít chuyện, nên đối đãi với sự việc gì, với ai đều chuyên tâm, vì thế mà không bị loạn. Họ cũng không để ý người khác đánh giá, thuận theo nội tâm của mình. Trái lại, người phức tạp thường nghĩ nhiều, so đo tính kế cũng nhiều cho nên họ sống mệt mỏi hơn.

Người đơn giản biết cách biến những điều phức tạp thành đơn giản, trong cuộc sống họ luôn bảo trì được nội tâm an bình. Trong xã hội phức tạp, sống đơn giản mới là cảnh giới cao của nhân sinh, là cách sống tốt nhất.

2. Cách xử thế

Người hạ đẳng, ở tầng thứ thấp, dựa vào sức mạnh, người thượng đẳng, ở cảnh giới cao, dựa vào sự ôn hòa.

Trong “Đạo Đức Kinh”, Lão Tử giảng: “Thượng thiện nhược thủy” (tạm dịch: Thiện cao nhất là như nước). Người ôn hòa giống như nước, mặc dù mềm mại nhưng lại bao dung được hết thảy. Lão Tử cũng giảng: “Phu duy bất tranh, cố vô vưu” (bởi vì không tranh nên không có lầm lỗi, không có người oán trách). Người ôn hòa tựa như nước, nhìn qua mềm mại nhưng lại ẩn chứa sức mạnh vô cùng.

Người ôn hòa dù nói chuyện hay làm việc cũng luôn để cho người khác một đường lui. Họ không để tâm vào những chuyện vụn vặt. Người ôn hòa giữ được cái miệng của mình, bảo trì được tâm thái thản nhiên, luôn khiêm nhường trước người khác. Trái lại, người dựa vào sức mạnh ở cả lời nói và việc làm đều không chú ý, dễ dàng làm tổn hại người khác, từ đó gây cho người khác tâm oán thù.

3. Phương pháp dưỡng sinh

Người hạ đẳng, ở tầng thứ thấp, chọn cách “dưỡng sinh”, người thượng đẳng, ở cảnh giới cao, chọn cách “dưỡng tâm”.

Trong “Sử Ký”, Tư Mã Thiên có ghi: “Có lẽ Lão Tử trên 160 tuổi, có người nói trên 200 tuổi, do ông tu Đạo mà trường thọ như vậy”. Ngày nay rất nhiều người quan tâm đến vấn đề dưỡng sinh và cũng hiểu được dưỡng sinh. Nhưng thông thường sự quan tâm và hiểu biết này đều ở việc ăn uống và rèn luyện thân thể mà không biết rằng cảnh giới cao nhất của dưỡng sinh là dưỡng tâm, tu Đạo.

Trong “Đạo Đức Kinh”, Lão Tử giảng: “Trí hư cực, thủ tĩnh đốc, vạn vật tịnh tác, ngô dĩ quan phục. Phu vật vân vân, các quy kì căn. Quy căn viết tĩnh, tĩnh viết phúc mệnh”. Hết sức giữ được cực hư, cực tĩnh, xem vạn vật sinh trưởng ta thấy được quy luật phản phục. Vạn vật phồn thịnh đều trở về căn nguyên của chúng. Trở về căn nguyên thì tĩnh, tĩnh là bản tính của mọi vật, cho nên trở về căn nguyên gọi là trở về mệnh. Trong thế giới quan của Lão Tử, mấu chốt của dưỡng sinh là dưỡng tinh thần, giữ được nội tâm đạm nhiên và bình hòa mới là cách dưỡng sinh quan trọng nhất.

Lão Tử giảng: “Người thuận theo đất, đất thuận theo trời, trời thuận theo đạo, đạo thuận theo tự nhiên”. Dưỡng sinh chân chính là thuận theo thiên đạo tự nhiên. Thuận theo tự nhiên mới là cách sống khỏe mạnh nhất.

4. Đối với lợi ích

Người hạ đẳng, ở tầng thứ thấp, làm việc gì cũng luôn nghĩ đến lợi ích bản thân, luôn tranh giành lợi ích về mình, người thượng đẳng, ở cảnh giới cao, làm mà không tranh giành.

Trong “Đạo Đức Kinh”, Lão Tử giảng: “Thánh nhân chi đạo vi nhi bất tranh. Phu duy bất tranh, cố thiên hạ mạc năng dữ chi tranh.” Bậc thánh nhân chỉ làm việc chứ không tranh giành lợi ích. Vì không tranh giành lợi ích, cho nên thiên hạ không ai tranh giành với mình.

Đại đạo rộng lớn, nước không có chỗ nào không chảy đến. Vạn vật đều dựa vào nước để được ẩm ướt mà sinh tồn. Nước lại không chối từ trách nhiệm, đem mình kính dâng cho tự nhiên mà không đòi hỏi bất cứ sự đền đáp nào. Bậc thánh nhân cũng lại như thế, họ làm vì người mà không vì mình. Nhưng người không tranh giành, ngược lại, lại thắng được người khác là bởi vì mỗi việc làm của họ đều là phù hợp với bản tính con người, lợi người chứ không hại người lợi mình.

THEO: TrithucVN
CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

BÌNH LUẬN

Địa chỉ email của bạn sẽ không được công bố.